Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Vui Cười Với Tâm Khai Ngộ, Phần 7/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Một hôm, hai nữ sinh đi thư viện ôn bài. Kate giúp Lily ôn tập: “Chữ này nghĩa là gì?” Lily gãi đầu nói: “Tao quên rồi. Tao không biết. (‘Beats me’ cũng có nghĩa là đánh tao đi)”. Thế là Kate đánh Lily một cái rồi giải nghĩa chữ đó cho cô bạn. Vài ngày sau, hai đứa đi thư viện nữa. Kate lại hỏi Lily nghĩa của chữ đó. Lily lại gãi đầu và nói: “Tao chỉ nhớ là mày đánh tao thôi”.

Một hôm, một bé gái nói với mẹ: “Mẹ ơi, mẹ có mấy sợi tóc bạc kìa”. Mẹ cô bé nói: “Mỗi lần con nghịch, là mẹ bạc thêm một sợi tóc đó”. Cái này mình nghe rồi ha? Bé gái nói: “Hèn chi bà ngoại có nhiều tóc bạc vậy”.

Có gì hay ở đây không? Người đàn ông nói: “Tôi không ăn nổi món này. Kêu quản lý ra đây!” Cô bồi bàn nói: “Vô ích, thưa ông. Ông quản lý cũng không ăn nổi”.

Chúng tôi đến nghĩa trang viếng mộ mẹ chồng tôi. Chúng tôi mua mấy bó hoa cúc thật lớn ở dưới phố và đặt trước mộ mẹ chồng tôi. Con trai tôi hỏi bố nó: “Tại sao chỉ mua loại hoa này?” Bố nó nói: “Tại vì thường người ta chỉ mang hoa cúc đi viếng mộ thôi”. Cậu bé hỏi tiếp: “Hồi xưa bà nội có thích hoa cúc lắm không?” Bố nói: “Bố không biết”. Đứa con trai quay lại nói với tôi: “Mẹ à, con biết mẹ thích hoa bi (baby’s breath). Sau khi Mẹ chết, con sẽ mua hoa đó tặng Mẹ”. Tôi chỉ biết bất lực đáp: “Con mua bây giờ đi, không cần đợi tới lúc đó đâu”.

Người đàn ông nhỏ yếu ớt rụt rè khẽ chạm vào tay một người đang mặc chiếc áo khoác trong nhà hàng: “Xin lỗi ông, nhưng ông có phải là ông Smith ở thành phố New Orleans không? Người kia nói: “Không phải. Tại sao hỏi vậy?” Người đàn ông nhút nhát nói: “Ồ, chuyện là, tôi mới chính là người đó, và chiếc áo mà ông đang mặc là áo của người đó”. Không buồn cười ha?

Trong buổi phỏng vấn xin việc làm, ông chủ hỏi nữ ứng viên: “Bà có mấy người con?” Bà ta nói: “Năm”. Ông chủ hỏi: “Tên các cháu là gì?” Bà ta đáp: “Johnny, Johnny, Johnny, Johnny, và Johnny”. Ông chủ nói: “Tất cả đều tên là Johnny sao? Vậy mỗi lần gọi ăn cơm bà làm sao?” Bà ta nói: “Dễ mà. Tôi gọi Johnny một lần là tất cả đều chạy đến”. Ông chủ hỏi tiếp: “Nếu muốn gọi riêng một đứa thì bà làm sao?” Bà ta nói: “Còn dễ hơn nữa. Tôi gọi bằng họ của tụi nó”. (Ồ...) Khác cha. (Dạ.) Ồ, ai cũng biết. Trời ơi, quý vị thông minh quá, những đứa trẻ thông minh!

Chồng nói với vợ: “Nếu bố tôi không để lại số tiền lớn thì hồi đó bà có lấy tôi không? Bà vợ nói: “Có chứ, bất kể là ai để lại số tiền lớn đó cho ông”. Hay, hả?

“Huấn Luyện (Người-Thân-)Chó. Một phụ nữ ăn mặc sang trọng đang chọn trái cây. Bạn chó của bà liếm mấy trái táo bày trên kệ, hết trái này sang trái khác. Ông chủ tiệm hơi bực mình nhưng vẫn lịch sự nhắc bà trông chừng (người-thân-)chó. Thế là bà ta liền nghiêm giọng la (người-thân-)chó: “Đừng có liếm nữa! Táo này chưa rửa, dơ lắm!” Tôi cũng sẽ làm vậy với mấy (người-thân-)chó của tôi.

Khách hàng: “Anh bán kem lạnh (thuần chay) hương vị gì vậy?” Người bán cất giọng khàn khàn: “Va-ni, dâu và sô-cô-la”. Khách hàng: “Anh có viêm thanh quản hả?” Người bán nói: “Không có! Chỉ có va-ni, dâu và sô-cô-la thôi”.

Khách hàng tại một cửa tiệm: “Cái kiểu giá cả thực phẩm tăng thế này chắc mai mốt ăn tiền còn rẻ hơn”.

Người bồi bàn hỏi thực khách: “Ông muốn cà-phê đen không?” Thực khách nói: “Anh còn cà-phê màu gì nữa?”

Thực khách hỏi cô bồi bàn: “Con ruồi này đang làm gì trong tô súp của tôi đây?” Cô bồi bàn nói: “Đang bơi”. Chứ còn làm gì nữa, hả?

Cậu con trai hỏi bố: “Bố ơi, đàn ông ở một số quốc gia Phi châu khi nào lấy vợ mới biết vợ của mình, phải không ạ?” Ông bố nói: “Ờ! Nhưng không phải chỉ Phi châu thôi, mà toàn thế giới đều vậy!” (Dạ đúng rồi.) Quý vị biết ha. Đàn ông nào cũng biết. Lầm to hả. Thôi rồi!

Thực khách than phiền: “Này cô, sao bánh vòng của tôi nát hết vậy?” Cô bồi bàn nói: “Ông nói ông muốn một tách cà-phê và một chiếc bánh vòng. Và ‘nhanh lên!’ [‘step on it’ cũng có nghĩa là ‘đạp lên’]”. (Ồ…) Nghĩa là ‘lẹ lên’, mà cô ta lại ‘đạp lên’ cái bánh. Ờ, thiệt là!

Bạn tôi đang trách chồng một cách giận dữ. Bỗng nhiên cô quay sang đứa con trai nhỏ và hỏi: “Nếu Bố và Mẹ cãi nhau thì con đứng về phía bên nào?” Nghĩ một hồi, cậu bé đáp một cách dứt khoát: “Con sẽ đứng sang một bên”. Rất thông minh. (Dạ.)

Một người trông phờ phạc, ốm yếu đến nói với bác sĩ: “Mấy (người-thân-)chó hoang ở ngoài cửa sổ nhà tôi cứ sủa suốt đêm. Tôi muốn nổi khùng luôn”. Bác sĩ kê cho anh toa thuốc ngủ. Một tuần sau, bệnh nhân trở lại, trông còn phờ phạc, ốm yếu hơn nữa. Bác sĩ hỏi: “Thuốc ngủ không hiệu nghiệm hả?” Bệnh nhân trả lời bằng giọng thều thào: “Tối nào tôi cũng đuổi theo mấy (người-thân-)chó đó, nhưng chỉ bắt được có một con, mà nó không chịu uống thuốc”.

Cô gái đi dự vũ hội ở trường về, bà mẹ hỏi cô thấy có vui không. Cô trả lời cũng được, nhưng có hai cậu con trai tranh giành cô. Người mẹ vui sướng nghĩ con mình được săn đón. Rồi cô gái nói: “Hai anh chàng đó không có ai muốn nhảy với con, nên họ cứ đẩy qua đẩy lại vào người con”. Tranh giành cô ấy đó.

Một người bạn nói với người bạn kia: “Lúc nào vợ anh ít nói nhất?” Người bạn đáp: “Tháng hai”. Bạn thứ nhất hỏi: “Tại sao vậy?” Bạn thứ hai nói: “Tại vì chỉ có 28 ngày thôi”. Họ không ưa chúng ta thật ha? (Dạ.) Chúng ta quá xinh đẹp và thông minh, lý do là vậy.

Thực khách than phiền: “Món ăn này (người-thân-)heo cũng ăn không nổi!” Anh bồi bàn nói: “Xin lỗi ông. Tôi sẽ mang cho ông món mà heo ăn nổi”. Kinh khủng.

Cảnh sát đang xét ở ngã tư đường xem người nào không đội mũ bảo hiểm. Không bao lâu thì cảnh sát chặn một ông già không đội mũ bảo hiểm. Cảnh sát nói: “Thưa ông, ông không biết là không đội mũ bảo hiểm sẽ bị phạt sao?” Ông già nói: “Tại sao tôi phải đội mũ? Hồi tôi đánh trận 8-23 (Trận chiến Kim Môn), chẳng cần mũ bảo hiểm mà tôi vẫn sống sót đấy thôi. Giờ chỉ là đi xe gắn máy thì cần gì phải đội?” Cảnh sát nói: “Đạn thì không có mắt, nhưng tôi thì có mắt”.

John: “Này anh Joe, sao lúc nào anh cũng muốn gây ấn tượng với tôi vậy? Anh nói tiếng Pháp với người bồi bàn, có gì to tát đâu! Biết tiếng Pháp có gì hay đâu?” “Bồi bàn, anh ta nói gì với cậu vậy?” Người bồi bàn nói: “Thưa, anh ấy bảo tôi đưa hóa đơn cho anh”.

Peggy đi nhà thờ với bố mẹ. Ông linh mục đang mô tả tình trạng ngày tận thế. Ông nói: “Lúc đó, sấm chớp, thiên tai sẽ từ trên trời đổ xuống với nước biển tràn dâng, lụt lội, những trận nổ, v.v..” Peggy bỗng nhiên hỏi: “Lúc đó trường học cũng được nghỉ chứ ạ?”

Tuổi trung niên là khi anh biết hết câu trả lời mà không ai hỏi anh nữa. Không ai hỏi.

“Ba giai đoạn của đời người: Trẻ, trung niên và “trông vẫn còn phong độ lắm”. Mình đang ở giai đoạn nào? “Trông vẫn còn phong độ lắm”?

“Có ba cách để biết là mình sắp sửa già: Thứ nhất, mất trí nhớ. Thứ hai, cái… cái này là gì vậy?”

“Quyết định khó nhất trong đời là khi nào bắt đầu bước vào tuổi trung niên”. Quý vị quyết định đi. Khi nào? Không cần biết hả. Trời ơi, nói tới tuổi trung niên thấy ngán quá.

Đây là vài truyện cười cuối cùng, rồi mình sẽ làm chuyện khác. Không thôi, mình mất hết không khí vui rồi.

Một hôm John đi câu cá bên bờ sông bị cảnh sát bắt gặp. Cảnh sát tiến tới hỏi: “Cậu không thấy cái bảng kia sao? Cấm câu cá ở đây. Người vi phạm sẽ bị phạt 1.000 đô”. John bào chữa: “Con đâu có câu cá, con cho mấy con giun đi bơi cho vui thôi mà”. Thấy cậu bé không nhận tội, cảnh sát nói tiếp: “Này cậu, mấy con giun của cậu đâu có mặc đồ bơi, vậy theo luật thì tụi nó bị phạt 500 đô”.

Khiếm nhã. Phản cảm nơi công cộng. Một cô gái đẹp đang lái xe… không biết nó có hay không… bỗng dừng lại trước đèn giao thông ở trung tâm thành phố một hồi lâu, không chịu chạy tiếp. Cảnh sát quan sát một hồi, cuối cùng tiến tới hỏi: “Thưa cô, cô không ưng ý màu đèn giao thông nào à?”

Photo Caption: “Xin Gửi Lời Nguyện Cầu Lên Đấng Phụ Mẫu (MaPa) Qua Chín Tầng Mây Nguyện Cho Cõi Chưa Xứng Đáng Này Hóa Thành Thiên Đàng Đầy Phúc Lạc”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (7/8)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-04-08
2913 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-04-09
2529 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-04-10
2188 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-11
2247 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-12
1981 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-13
1763 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-04-14
1504 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-04-15
1269 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-18
725 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-18
448 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-18
734 Lượt Xem
34:00

Tin Đáng Chú Ý

14 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-17
14 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-17
577 Lượt Xem
Thế Giới Quanh Ta
2026-04-17
13 Lượt Xem
Thế Giới Loài Vật: Bạn Đồng Cư Của Chúng Ta
2026-04-17
10 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-17
1066 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về