Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Hội Thảo Quốc Tế Về Biến Đổi Khí Hậu, Phần 11/18

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Tiến sĩ Will Tuttle (thuần chay), tác giả sách “Lối Ăn Cho Hòa Bình Thế Giới”, thảo luận về việc gia tăng lòng trắc ẩn đối với người-thân-động vật có thể thay đổi xã hội như thế nào.

(Tiến sĩ Tuttle, xin mời ông cho thêm ý kiến về khía cạnh tiến hóa của cuộc khủng hoảng tâm linh này.)

Dr. Will Tuttle: Vâng, trong một thời gian dài khi nghiên cứu về vấn đề này, tôi nhận thấy rằng tất cả chúng ta đều được sinh ra trong một nền văn hóa có một cốt lõi luôn bị che giấu mà việc bàn về nó là điều cấm kỵ. Và việc bàn về điều đó trở thành điều cấm kỵ trong nền văn hóa này, bởi vì trong thâm tâm, chúng ta cảm thấy hối hận và đau buồn vô vàn trước sự tàn bạo có hệ thống mà chúng ta đang giáng xuống các loài động vật để làm thức ăn, một cách đều đặn mỗi ngày, và cũng vì mục đích tiêu khiển, và nghiên cứu trong nền văn hóa này. Cho nên, đây là điều cấm kỵ mà chúng ta không được bàn đến. Và tôi nghĩ đây cũng là một trong những lý do chính mà buổi hội nghị này rất có giá trị, để chúng ta thật sự bàn về điều gọi là cấm kỵ. Khi nói về chủ đề cấm kỵ, thì luôn luôn có một loại phản ứng, như: “Đừng, đừng nói đến điều đó”. Nhưng cũng có loại phản ứng, như: “Hay quá, đó là điều quan trọng để thảo luận”.

Và đó là cái bóng ẩn tàng trong cốt lũy của nền văn hóa của chúng ta, tôi nghĩ vậy. Cốt lũy này, cơ bản là lối suy nghĩ theo thuyết giản lược. Rằng chúng ta căn bản là được dạy ngay từ lúc vừa lọt lòng mẹ và chào đời, và bắt đầu ăn thực phẩm mà mình bị ép phải ăn trong nền văn hóa này. Sau khi dứt sữa mẹ, chúng ta bị đút cho ăn thịt và chất tiết [huyết, trứng, sữa] của động vật mà đã bị giết một cách tàn bạo. Rồi chúng ta được dạy từ lúc còn rất nhỏ để hạ cấp chúng sinh xuống chỉ còn là đồ vật, hàng hóa. Cho nên, đây là lối suy nghĩ biến sự sống thành vật dụng, là lối suy nghĩ theo thuyết giản lược và cũng là lối suy nghĩ của sự loại trừ, bởi vì chúng ta từ nhỏ đã được học để loại một số chúng sinh ra khỏi vòng từ bi của mình, và khi làm như vậy thì tự động chúng ta có thể gây bạo lực đối với động vật, bởi vì chúng ta nói, đại khái như: “Động vật được đặt ở đây chỉ để cho mình dùng”, hoặc “Động vật không có linh hồn”.

Và về căn bản thì mọi thể chế trong văn hóa chúng ta đều theo tục lệ đó, tiêm nhiễm tâm lý này vào từng con người và mỗi một người trong chúng ta từ lúc chúng ta chào đời. Thể chế của gia đình, thể chế của tôn giáo, thể chế của sự giáo dục, thể chế của giới truyền thông, chính phủ, luật pháp, mỗi thể chế trong bất cứ văn hóa nào đều làm việc với nhau căn bản là để cho văn hóa đó được tiếp tục tự tái sinh, dù văn hóa đó là gì. Dù nó mang tính phá hủy và bạo lực hoặc rất sáng suốt và nhân từ, thì các thể chế trong văn hóa đó đều vận hành theo cách tự nhiên như vậy.

Vì vậy điều tôi nhận thức được đó là tất cả chúng ta nói chung đều bị ép buộc tham dự vào tục lệ hằng ngày của sự bạo lực dựa trên thuyết giản lược, vật dụng hóa, khai thác, loại trừ. Về căn bản tôi còn nghĩ sâu xa hơn thế nữa, đó là thái độ không liên hệ [đến tôi] mà chúng ta được học từ nhỏ để tách rời cái thực tại đang nằm trên dĩa ăn của mình mỗi bữa sáng, bữa trưa và bữa tối với cái hiện thực về điều gì thật sự đã xảy ra để có món đó trên dĩa ăn. Cho nên từ nhỏ chúng ta đã học được nghệ thuật không liên hệ tới mình, và khi lên đến 10 hay 12 hoặc 15 tuổi, thì mình đã thành thạo về nghệ thuật đó rồi. Vì vậy mà chúng ta có thể tàn phá rừng mưa, đốn hạ hết cây cối, hủy diệt hết, cứ coi như mình không có liên hệ, và nói: “Ồ, thật sự đâu có gì đâu”.

Đại dương đang bị phá hủy và chúng ta không có liên hệ gì với điều đó. Và con cái chúng ta đang tự sát vì tuyệt vọng, và chúng ta cũng không có liên hệ gì tới điều đó. Tôi nghĩ rằng cốt lũy của toàn bộ điều cấm kỵ căn bản trong văn hóa mà chúng ta bàn đến ở đây hôm nay, là lối suy nghĩ mà văn hóa chúng ta khát khao từ tận linh hồn và thâm tâm để vượt qua, để tiến hóa. Tôi nghĩ là chúng ta biết ở một mức độ thâm sâu hơn, rằng mục đích của mình trên Địa Cầu là để phát triển và thức tỉnh, và làm ân điển sống cho thế giới, rằng chúng ta sống ở đây thật sự là để gia trì cho thế giới, và để khám phá theo cách riêng của mình việc thể hiện ân điển đó.

Do đó, tôi nghĩ điều này thật sự là một thử thách về văn hóa mà chúng ta phải đối diện. Và tại sao điều vĩ đại nhất mà ai cũng có thể làm được là trở thành thuần chay – bởi vì ăn thuần chay đơn giản là tự chịu trách nhiệm về những hiệu ứng gợn sóng lan tỏa từ cuộc đời mình vào thế giới. Và đó là lối suy nghĩ của sự hòa nhập triệt để. Nó là: “Tôi sẽ bao gồm tất cả mọi chúng sinh bên trong vòng từ bi của tôi”. Cho nên về căn bản, đó là thái độ mang tính chữa lành sâu sắc và khẳng định giá trị sự sống. Nhưng nó không chỉ dừng lại ở một thái độ, mà thật sự là sống với tinh thần đó. Quý vị không thể chỉ ăn thuần chay trên lý thuyết; phải thực hành, Đây là lý do tại sao tôi rất thích điều này – một điều mà chúng ta thật sự sống và thực hành.

Tôi nghĩ nhìn từ bên ngoài, thì đa số người nghĩ thuần chay là lúc nào cũng nói “Không”. Mình nói: “Không, xin lỗi, tôi không ăn món này. Tôi không ăn kem. Tôi không ăn trứng. Tôi không ăn phô mai. Không, không”. Rồi người ta nói: “Ồ, anh thật là tiêu cực. Cứ nói không này, không nọ. Anh không đi sở thú, anh không...” Nhưng thật ra, tôi nghĩ điều thật sự quan trọng cần nhớ, đó là thái độ có vẻ như tiêu cực khi nói “không” thật ra lại dựa trên một cái “có” khổng lồ. “Có” – một cái “Có” cho lòng nhân ái, từ bi, bền vững, tự do, hòa bình, phúc lành, và công bằng đối với muôn loài. Và chính từ sự quan tâm đó mà về cơ bản, chúng ta theo một lối sống mà thể hiện lòng nhân ái và từ bi đối với các chúng sinh khác, bằng cách từ chối không trả tiền để anh chị em của chúng ta làm công việc vô tâm, tàn nhẫn và mất phẩm giá, đó là giết loài vật.

Martin Luther King nói: “Bạo lực ở bất cứ nơi đâu cũng đều thương tổn đến mọi người ở mọi nơi. Chúng ta đều có liên hệ với nhau”. Cho nên tôi nghĩ điều quan trọng để ghi nhớ, đó là nếu tôi mở ví ra và bắt đầu trả tiền cho một người để họ nhốt bò, nhốt gà, hoặc đối xử tàn ác với những động vật này để tôi có được miếng thịt thì thật sự tôi là người chịu trách nhiệm cho việc làm đó. Tôi trả tiền cho họ để họ làm cái việc mà tôi không hề muốn tự mình làm. Vì thế, ẩn sâu dưới điều này, tôi nghĩ, thật sự là một thông điệp vô cùng tích vực, đó là chúng ta có thể biến đổi văn hóa của mình.

Trong quyển “Lối ăn cho Hòa bình Thế giới”, một trong những điều mà tôi nói đến ở phần đầu quyển sách, đó là cuộc cách mạng cuối cùng mà nền văn hóa này đã từng trải nghiệm là trong khoảng từ 8 đến 10 ngàn năm trước đây. Tôi gọi đó là “cuộc cách mạng chăn nuôi”, trong đó, căn bản chúng ta bắt đầu tại một nước mà hiện nay là Iraq, khi họ bắt đầu sở hữu động vật.

Lần đầu tiên con người bắt đầu sở hữu động vật và xem động vật chỉ là tài sản. Đó là sự giản lược hóa căn bản, và điều này đã kéo theo mọi thứ khác. Chúng ta bắt đầu sở hữu con người, và xảy ra tình trạng nô lệ. Chúng ta bắt đầu có giới giàu có, đặc quyền xuất hiện, và họ nắm giữ của cải. “Tư bản” có nghĩa là “đứng đầu”, ý là chỉ đứng đầu gia súc. Chủ nghĩa tư bản đầu tiên có từ 10.000 năm trước, và giới nhà giàu, đặc quyền xuất hiện, họ nắm giữ của cải trong tay. Họ muốn có thêm nhiều đất đai, họ muốn có nhiều của cải hơn nữa. Vậy cách mau nhất để làm giàu nhanh chóng là trộm cắp, gây chiến và đánh nhau với các nhà tư bản khác để cướp gia súc của họ, hay đoạt gia súc của họ bằng cách đánh bại họ nơi chiến trường. Danh từ đầu tiên cho “chiến tranh” trên Địa Cầu mà chúng ta biết là “ gavya”, tiếng Phạn cổ, đơn giản nghĩa là tham muốn có thêm nhiều gia súc. Đó là chữ đầu tiên cho “chiến tranh”.

Và người thua trận, căn bản là gia súc của họ, trở thành tài sản của người thắng trận, rồi đàn ông thì trở thành nô lệ, phụ nữ trở thành thê thiếp. Đó thật sự là một thời kỳ tàn bạo, nó khơi dậy những bản tính xấu xa nhất trong con người. Đàn ông phải trở nên cứng rắn, tàn bạo và chai sạn cảm xúc. Phụ nữ bị hạ thấp xuống chỉ còn là món tài sản bị đem ra mua bán như động sản. Nếu quý vị đọc văn bản đầu tiên, sử thi cổ Gilgamesh, văn bản cổ của người Sumeria, thơ Iliad, Odyssey, Cựu Ước, những văn bản đầu tiên, vào lúc thời kỳ lịch sử bắt đầu cách đây 3.000 năm, thì thấy tất cả những điều kể trên đều đã được thiết lập. Có chế độ nô lệ, và phụ nữ bị coi là tài sản. Thiên nhiên, động vật hoang dã, cũng bị hạ thấp xuống thành những loài gây hại. Họ có thể gây trở ngại cho gia súc, nên chúng ta muốn loại trừ họ.

Bất cứ ai sở hữu của cải nhiều nhất, có cừu, dê, bò nhiều nhất, thì là người cai trị xã hội. Họ kiểm soát tất cả các thể chế. Họ kiểm soát tín ngưỡng và giáo dục. Ngày nay có khác gì hay không? Ý tôi nói tại sao ngày nay vẫn còn như vậy, rằng gây chiến vẫn là việc mang lại nhiều lợi nhuận nhất cho giới giàu có, giới đặc quyền? Bởi vì chúng ta vẫn ăn thực phẩm giống ngày xưa. Vào cuối ngày, chúng ta về nhà và ăn thịt những động vật đã bị sát hại tàn bạo, ăn những chất tiết [huyết, trứng, sữa] của các động vật đó mà đã bị thảm sát. Rồi chúng ta giữ y nguyên những thể chế đó. Đó là lý do chúng ta gặp quá nhiều khó khăn trong việc tạo ra bất kỳ những tiến bộ đáng kể nào trên thế giới này và trong tất cả những nỗ lực cho công lý và sự bền vững, tại vì chúng ta vẫn còn ăn những thức ăn như xưa.

Về căn bản là chúng ta vẫn củng cố bên trong mình cái tư tưởng rằng “kẻ mạnh thì có quyền”. Cái tư tưởng cho rằng chúng ta có thể loại trừ các chúng sinh khác ra khỏi vòng từ bi của mình, và tư tưởng cho rằng chiến tranh là một cách tốt để kiếm tiền. Đây là tư tưởng ẩn tàng trong văn hóa này. Đây là thực trạng tàn khốc đang hiện hữu nơi cốt lõi của nền văn hóa này mà không ai dám nhìn vào. Là điều cấm kỵ, không được nói đến. Một khi bắt đầu thấy được thì chúng ta sẽ hiểu được ý nghĩa rộng lớn hơn của nền văn hóa này, rồi nhận thức được tại sao thuần chay là vô cùng cần thiết, tại sao đó là điều hữu hiệu nhất mà ai cũng có thể làm được để gia trì cho thế giới, và tại sao không có gì nhân từ hơn, thiêng liêng hơn, và cao thượng hơn, tôi nghĩ, mà bất cứ ai cũng có thể làm được, đó là truyền bá thông điệp thuần chay này. Bởi vì ngay tại cốt lõi của thuần chay, còn một khía cạnh khác đó là sự thống trị đối với phái nữ. Những động vật bị hành hung tàn bạo nhất trong toàn bộ hệ thống này là động vật giống cái. Tại các trại nuôi bò sữa, trại nuôi heo, gà, bò, cá, mọi loài, chủ yếu là động vật giống cái, và chu kỳ sinh sản của giống cái bị thống trị một cách nhẫn tâm.

Chúng ta lẽ ra sẽ không bao giờ có thể làm được điều này với các động vật giống cái này nếu chúng ta đã không ngắt kết nối với trí huệ và sự nhạy cảm bẩm sinh của mình mà vốn biết rõ là cái phần thiêng liêng nhất của sự sống, điều thiêng liêng nhất trong vạn vật, chính là những người mẹ sinh con, chăm sóc, nuôi nấng, xây tổ ấm cho con mình. Đây là điều mà chúng ta đáng lẽ phải ý thức được và vinh danh và tôn trọng nó.

Vậy mà tại các trại nuôi bò sữa và tất cả những nơi này, về cơ bản đó là những cỗ máy cưỡng bức và giết chóc, nơi mà giống cái bị nhốt, con non bị cướp đi, họ bị cưỡng bức lặp đi lặp lại, và bị tước đoạt các sản phẩm từ cơ thể họ. Làm vậy không những hại họ, mà còn hại mình nữa.

Giáo lý tâm linh cổ xưa của mọi truyền thống đều nhấn mạnh là khi làm hại người khác, tức là tự làm hại mình nhiều hơn là mình làm hại họ. Điều gì mình rất muốn mình có được, thì mình nên cho người khác. Cho nên, nếu tôi muốn có tự do, bình an, niềm vui, tình thương cho mình, thì tôi phải cho người khác điều đó. Nếu tôi cho người khác đau khổ, nô lệ, và thống trị, thì cuối cùng tôi cũng bị thống trị. Đó là vì sao mà chúng ta càng ngày càng nhận thấy là cái văn hóa này biến mình trở thành nô lệ. Đó là bởi vì chúng ta bắt người khác làm nô lệ. Nếu muốn có tự do, thì chúng ta phải trả tự do cho người khác. Đây là giáo lý về giải thoát mà tôi nghĩ tất cả chúng ta đều biết trong tận thâm tâm.

Tôi còn nhớ khi còn ở Concord, Massachusetts, lúc lớn lên tôi chỉ ăn những thực phẩm đó, một lượng khổng lồ thịt, sữa, và trứng. Tôi nhớ khi tôi được khoảng 8 tuổi, tôi nói với mẹ tôi: “Có phải đây là thức ăn mà mọi người đều ăn không?” Bà nói: “Đúng, đây là thức ăn mà mọi người ai cũng đều ăn”. Nhưng rồi bà nói: “Mà cũng có người ăn chay...” rồi tiếp tục: “Nhưng đừng lo, con sẽ không gặp được người ăn chay đâu. Họ sống trên tinh cầu khác. Họ ở rất xa, đừng lo!” Tôi nhớ khi lớn lên, khoảng 12 hay 13 tuổi, tôi đến một trại nuôi bò sữa. Khi đó, tôi đang trên đường đến một trại hè ở Vermont, nơi liên kết với một trang trại lấy sữa bò hữu cơ. Lúc đó là khoảng giữa thập niên 1960, hình như vậy đó.

Thật rất thú vị, bởi vì đây là nơi mà mình có thể nghĩ rằng ở đó không có gì ngoài sự thiện lành, trại nuôi bò lấy sữa hữu cơ ở Vermont. Tôi nhớ chúng tôi tới đó và được dạy làm sao để tự bắt gà cho mình. Đặt gà xuống tấm ván trên mặt đất rồi giữ cho đầu gà nằm giữa hai cây đinh, còn bàn tay kia thì cầm cái rìu rồi chặt đầu gà. Rồi cô gà đó có thể còn chạy được với máu phun ra tung tóe, và khi cô gà trút hơi thở cuối cùng, thì chúng tôi mang xác cô gà bỏ vào trong nồi nước sôi. Rồi chúng tôi ăn thịt gà.

Tôi nhớ, khi còn nhỏ, 12 hay 13 tuổi gì đó, đối với tôi việc đó không thành vấn đề. Tôi đã bị nhồi sọ kỹ lưỡng. Tôi trải qua 12 hay 13 năm được giáo dục áp đặt một cách tinh vi, đều đặn 3 lần mỗi ngày. Tôi được biết rằng gà chỉ là gà; gà không có linh hồn và được Thượng Đế đặt ở đây để cho mình dùng, và nếu tôi không ăn con gà này, không ăn thịt của con gà này, thì tôi sẽ chết trong vòng 24 tiếng đồng hồ vì thiếu chất đạm. Tôi sẽ chết! Vậy là cứ phải ăn thôi, mọi thứ đã được sắp đặt như vậy rồi. Tôi còn nhớ sau đó không lâu, chúng tôi cũng làm như vậy với con bò. Có một cô bò không cho đủ sữa. Chúng tôi được đưa tới trại bò sữa hữu cơ này. Chúng tôi bắn vào đầu cô bò ba lần bằng súng trường và cô bò ngã xuống đất, rồi ông ấy cắt đầu cô bò. Máu bò bắn ra tung tóe, ông ấy lau lông mày rất bình tĩnh và nói: “Các em phải làm như thế. Các em phải cắt mấy động mạch đó trong khi trái tim đang còn đập; nếu không thì thịt bò sẽ thấy ghê lắm; con người chúng ta không bao giờ muốn ăn thịt đó bởi vì không ai thích thịt nhão”.

Do đó, bên dưới và đằng sau tấm màn của văn hóa chúng ta, có một lượng giết chóc khổng lồ đang diễn ra – 75 triệu động vật mỗi ngày, chỉ riêng tại Hoa Kỳ, đang bị giết mổ để lấy thịt. Đây là con số không thể tưởng được, và đó là bối cảnh của nền văn hóa này. Tình trạng này sẽ còn tiếp tục trừ phi chúng ta bắt đầu nhìn ra phía sau tấm màn phủ nhận của chính mình và đối diện với sự bạo lực này, để thấy không chỉ đối với những người đang phải thực hiện hành vi tàn bạo trên quy mô lớn, mà còn thấy những gì hành động ấy đang tác động lên chính họ. Nếu quý vị có đọc những sách nói về những gì nhân công trong lò sát sinh và nhân viên tại xí nghiệp chăn nuôi phải trải qua: bạo lực, bạo hành vợ chồng, nghiện ma túy, nghiện rượu, sống cuộc đời đầy đau khổ. Khoảng một tỷ người bị suy dinh dưỡng và đói kinh niên, và một tỷ người khác bị béo phì và thừa cân kinh niên bởi vì họ ăn thịt động vật được nuôi bằng ngũ cốc.

Sự tàn phá khổng lồ đối với môi trường và sự không nhận chịu trách nhiệm đối với sự tàn phá đó do chúng ta đã bị tiêm nhiễm bởi văn hóa này, bởi tôn giáo, và bởi mọi thể chế, bởi vì chúng ta không muốn nhìn vào điều này, vì nó đi ngược lại với bản chất căn bản của mình. Vậy điều căn bản là đánh thức lòng từ bi sẵn có của chúng ta. Tôi nghĩ đây là tiếng gọi cao cả nhất mà tất cả chúng ta đều có. Đó là sự biến đổi nhân ái căn bản, cách mạng nhân từ, tiến hóa nhân từ mà văn hóa chúng ta khao khát và ao ước có được, và chúng ta có thể thấy điều đó ngay bây giờ, ngay trên đĩa ăn của mình.

Tôi chỉ muốn mời tất cả quý vị trong phòng này và những vị đang lắng nghe hoặc đang xem buổi hội thảo này, hãy đến cộng đồng chúng ta để truyền bá thông điệp này vào bất cứ lúc nào. Tôi vừa có buổi bế quan về quyển “Lối ăn Cho Hòa bình Thế giới”. Bốn mươi người đã đi ra ngoài, hiện họ đang giảng dạy về ý tưởng trong quyển “Lối ăn Cho Hòa bình Thế giới” cho cộng đồng của họ. Chúng ta có thể làm điều đó với mọi cách và mọi hình thức của giáo dục thuần chay. Đó là phong trào từ cộng đồng. Có lẽ cần một thời gian mới đến truyền thông đại chúng, nhưng có thể làm được – mà nó sẽ đến khi chúng ta đủ mạnh. Vậy hãy tiếp tục truyền bá thông điệp tuyệt vời này, và cảm ơn quý vị rất nhiều. Thượng Đế gia trì quý vị, thật tuyệt vời. Cảm ơn quý vị. (Cảm ơn ông. Cảm ơn ông, cảm ơn Tiến sĩ.)

Photo Caption: “Bốn Mùa Đều Nhắc Nhở Ta Về Bản Chất Vô Thường Của Cõi Hiện Hữu Ảo Mộng, Nhưng Cũng Nhắc Nhở Ta Về ĐỜI SỐNG THẬT Ẩn Sau Đó”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (11/18)
1
Lời Thánh Khải
2026-04-13
1917 Lượt Xem
2
Lời Thánh Khải
2026-04-14
1921 Lượt Xem
3
Lời Thánh Khải
2026-04-15
1785 Lượt Xem
4
Lời Thánh Khải
2026-04-16
1755 Lượt Xem
5
Lời Thánh Khải
2026-04-17
1640 Lượt Xem
6
Lời Thánh Khải
2026-04-18
1485 Lượt Xem
7
Lời Thánh Khải
2026-04-20
1224 Lượt Xem
8
Lời Thánh Khải
2026-04-21
1042 Lượt Xem
9
Lời Thánh Khải
2026-04-22
736 Lượt Xem
10
Lời Thánh Khải
2026-04-23
682 Lượt Xem
11
Lời Thánh Khải
2026-04-24
588 Lượt Xem
12
Lời Thánh Khải
2026-04-25
433 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-25
404 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-25
297 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-25
384 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-04-24
738 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-24
540 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-24
984 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-23
1000 Lượt Xem
35:59

Tin Đáng Chú Ý

421 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-23
421 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-23
630 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về