Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Cười Đến Thiên Đàng, Phần 8/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Được rồi mọi người. Tạm dừng ở đây nhé. (Dạ.) Mọi người thấy ổn chứ? (Dạ.) Trời ơi, tôi thấy nóng quá. Còn mọi người thì sao? (Dạ nóng.) Mọi người ổn chứ? (Dạ ổn.) Nếu chúng ta tiếp tục, ít nhất cũng phải mất một tiếng nữa vì chúng ta cứ cười, đùa và bình luận trong khi đọc truyện. Chúng ta trêu chọc người chồng rồi trêu chọc đàn ông, trêu chọc vợ và chồng, rồi cười nhạo anh chàng độc thân. Mất quá nhiều thời gian chỉ để đọc cho xong truyện, nếu chỉ cười có hai giây sau đó thôi thì cũng được rồi. Nhưng chúng ta cười quá lâu và nói chuyện vớ vẩn. Chúng ta lạc đề, tự bịa ra truyện cười. Nhưng cũng hay. Vui lắm, phải không? (Dạ phải.)

Sáng mai mọi người về hả? (Dạ.) Bây giờ à? Chẳng bao lâu, phải không? (Dạ đúng.) (Dạ không.) Còn mấy tiếng nữa? (Dạ ba tiếng.) Ba tiếng nữa mọi người về hết à? (Dạ không.) (Dạ không, con về buổi tối.) Cô về buổi tối. Còn bao nhiêu người về trong hai, ba tiếng nữa? Ồ, nhiều người quá. Quý vị về đâu vậy? (Hawaii, thưa Sư Phụ.) Hawaii, hôm qua anh nói với tôi rồi, mà tôi quên mất. Ở Hawaii có bao nhiêu người? Anh là liên lạc viên ở đó à? (Dạ. Mới đây thôi, chỉ mới vài tháng ạ.) Bao nhiêu người vậy? Họ vẫn còn thiền chứ? (Dạ còn, khoảng 30 người đều đặn.) Tuyệt vời. (Tuyệt vời.) (Cả tiểu bang chỉ có 30 người.) Hay quá. Sao họ lại chọn anh? (Con cũng hỏi câu đó.) Anh bao nhiêu tuổi? (Dạ hai mươi sáu, tháng sau sẽ tròn hai mươi bảy.) Tuyệt vời. Hai mươi bảy? (Dạ tháng sau.) Đó là tuổi con gì vậy? (Dạ tuổi khỉ.) Tuổi thân. À, thảo nào, nhảy rất cao. Vị trí cao.

Ai chưa ăn bánh (thuần chay) mà đi thì nhớ lấy vài cái nhé. (Dạ.) Vậy là ổn, họ ổn, đều đặn hả? Mọi người ổn hả? (Dạ, rất đều đặn, thưa Sư Phụ.) Có bao nhiêu liên lạc viên, hay chỉ mình anh? (Dạ chỉ mình con.) Và anh quản lý 30 người như thế nào? (Họ tự chăm sóc ạ.) Ồ, vậy thì đơn giản. (Dạ. Một nhóm tuyệt vời.) Tốt lắm, tốt lắm. Còn mọi người khác, mọi nơi khác thì sao? Tôi không thể tin là mình đã gặp tất cả liên lạc viên trong cùng một phòng. Đó là một sự liên lạc rất gần gũi. Mọi thứ ổn chứ, ở nhà anh? (Ổn ạ.) (Dạ.) Từ đó đến giờ có ai “liên lạc” nhiều hơn không? Ý tôi là, quý vị có phát triển hơn hay vẫn vậy? (Dạ từ từ.) (Dạ, phát triển từ từ.) Phát triển hả? (Dạ, từ từ.) Phát triển? (Dạ.) Phát triển? Phát triển? Phát triển? (Vẫn đang tìm hiểu.)

Phát triển? Phát triển? (Ít hơn vì mọi người đều dọn đến vùng khí hậu ấm hơn.) Ồ, họ đều dọn đến Hawaii à? (Dạ, chúng con ở Ottawa. Họ đang dọn đi đến Vancouver, và…) Vancouver ấm hơn Ottawa hả? (Dạ ấm hơn.) (Dạ.) Ấm hơn bao nhiêu? (Ồ, dạ ấm hơn nhiều.) (Ồ, ấm hơn nhiều ạ. Ấm hơn nhiều lắm ạ.) (Dạ.) Như khoảng bao nhiêu? Bao nhiêu độ? (Dạ 20 độ.) (Dạ, chúng con có rất nhiều tuyết, còn họ hầu như không có tuyết.) (Chúng con có mưa.) Vancouver ở gần, chỗ như Seattle, Washington phải không? (Dạ.) Ồ, ở đó mưa nhiều lắm; (Dạ phải.) nhưng chắc chắn là ấm hơn nhiều. (Dạ.) Tôi nghĩ là vì quý vị ở gần núi lửa hả? Ở Seattle, có không? Seattle có núi lửa, phải không? Được rồi, thôi không sao. Dù sao thì đó là một ngọn núi lửa đang ngủ. Nó là một ngọn núi lửa “đãng trí”.

Hawaii thật tuyệt. Chà! (Dạ!) Chỉ cần nghe tên thôi đã thấy tuyệt rồi. (Dạ.) Tuyệt vời. Tôi nhớ là tôi đã từng ở đó. Đi bơi này nọ. Trời rất ấm áp, và cát thì rất đẹp. (Dạ.) Cát không bao giờ làm bỏng mình. (Dạ.) Cát ở đó không bao giờ nóng vì cát ở đó được tạo thành từ vỏ sò, vỏ sò nghiền nát qua hàng ngàn năm. Vì vậy, cát ở đó không giống như đá hay gì đó. Nó được tạo thành từ vỏ sò. Do đó, nó rất mát. Mặt trời rất nóng, mà cát thì rất mát, nên nó không bao giờ làm mình bị bỏng, và cát rất trắng. (Dạ.) Quý vị đã từng đến Hawaii chưa? (Dạ rồi. Dạ rồi.) (Chúng ta đã có bế quan ở đó.) (Đã có một kỳ bế quan.) Tôi biết, tôi biết, nhưng bao nhiêu người trong quý vị từng đến đó? Nhưng trong kỳ bế quan… (Mình đâu có thấy gì nhiều.) (Sư Phụ không có tới…) (Lần thứ hai Sư Phụ không có tới.) (Hai lần, nhưng trong lần thứ hai chúng con đã bơi.) Lần đầu, tôi… (Lần thứ hai…) Không, tôi đang nghĩ, có lẽ chúng ta nói to quá, hay sao ấy. (Dạ, có lẽ vậy.) Chúng ta ổn chứ? Vì tôi nghe thấy tiếng ai đó từ bên ngoài. Tôi lo lắng. (Dạ, dạ.) (Con nghĩ họ đang thông dịch…) (Thông dịch.) Tôi lo lắng hàng xóm đang bàn tán. Được rồi, tốt.

Nhưng trong kỳ bế quan đầu tiên, mình chỉ ở trong công viên thôi. Phải không? (Dạ đúng.) Chúng ta không có đi biển. Tôi đã ở trên bãi biển. Có vài lần tôi đến Hawaii, tôi đã ra bãi biển. Thành thử tôi biết cát ở đó rất đẹp. Đó là một nơi tuyệt vời để mình ở. (Dạ đúng.) Nhưng ở đó có núi lửa, phải không? (Dạ đúng.) (Nhưng nó chảy rất chậm. Mình có thể đi bộ nhanh hơn là nó đuổi theo mình nên…) Quý vị đi bộ nhanh hơn núi lửa hả? (Dạ, nó chảy rất chậm. Nó không phun trào, như một vụ nổ. Bề mặt rất mịn, giống như bong bóng đang di chuyển nhưng rất chậm.) Tôi hiểu rồi. (Vậy nên, lý do duy nhất khiến mình có thể chết vì nó là nếu mình cứ để nó ập đến và không tránh ra.) Ồ, vậy là quý vị có thể tránh ra mà không sao cả? (Dạ đúng.) Nhưng còn những lúc, như lần trước ở Philippines, người ta nói tro bụi bay ra và bao phủ khắp nơi thì sao? (Dạ không, không, vì… núi lửa của chúng con có hình vòm nên nó không bắn lên như khi nó phát nổ.) Ồ, tùy vào từng trường hợp. (Dạ.) Tùy thuộc vào hình dạng của nó. (Dạ.) Ồ, hay ha, hay. Nhưng tại tất cả các hải đảo hay chỉ một đảo? (Chỉ một đảo thôi.) Hải đảo nào? (Là Hawaii. Họ gọi nó là Đảo Lớn.) Họ có nó ở đó, (Dạ.) ở Hawaii hả?

Vậy anh sống ở Hawaii hả? (Dạ Honolulu.) Honolulu không phải là Hawaii sao? (Hawaii ạ.) (Vì Hawaii có tám đảo. Một trong những đảo đó gọi là Hawaii, và Hawaii cũng là tên tiểu bang.) Tôi biết, tôi biết. Nhưng Honolulu không nằm trên Hải đảo Hawaii phải không? (Dạ không, nó nằm ở Oahu.) Ồ. Vậy thì, Hawaii là hải đảo lớn nhất, chỗ mà có núi lửa. Đúng không? (Dạ.) Nhưng anh không sống ở đó? (Dạ.) Anh sống ở Honolulu? (Dạ.) Thật tốt khi biết điều đó. Lần trước chúng ta ở Honolulu, phải không? (Dạ.) Nhưng tất cả đều được kết nối. Bằng cách nào đó mình có thể lái xe từ nơi này sang nơi khác hả? (Dạ không, có…) Một số? (Trước đây, phải đi máy bay, nhưng bây giờ đã có dịch vụ phà, cho nên có thể đi phà) Hiểu. (bằng xe của mình hoặc xe thuê.) Tôi nghĩ tôi đã đến một số hải đảo chỗ đó họ trồng rất nhiều dứa. Đó là gì vậy? Dứa. (Dứa ạ?) (Ở Maui, chắc vậy? Hoặc… Ồ, Honolulu có…) (Dạ phải, Honolulu có rất nhiều.) (Honolulu.) (Đồn điền hay gì đó?) Không, cả hải đảo đã trở thành một đồn điền. (Dạ Lanai.) Cả hải đảo đều trồng dứa – tất cả các loại dứa trên thế giới. Thật tuyệt vời. Cả hải đảo. (Tuyệt.) Và Công ty (Thực phẩm) Dole sở hữu nó. Được rồi, thôi bỏ đi. Chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm để nhỏ dãi chơi cho vui thôi.

Xa quá. Xa bao nhiêu? Bao lâu? Bao nhiêu tiếng từ Hawaii? (Chuyến bay khoảng hai mươi mấy tiếng.) (Chà.) Chỉ vậy thôi sao? Chà. Bao nhiêu tiếng từ Đài Loan (Formosa)? Không, người Đài Loan (Formosa) Không có ở đây. (Dạ mười ba.) Mười ba tiếng? (Dạ.) Ồ, được rồi. (Dạ.) Bao nhiêu tiếng từ Brazil? Ba mươi tiếng? (Xa nhất là New Zealand.) New Zealand là xa nhất sao? (Dạ.) (Dạ.) (Úc cũng vậy.) Ồ. (Xa nhất là Úc.) Úc và New Zealand tương tự nhau. Ôi trời. Bao nhiêu tiếng từ Úc? (Hai mươi mốt.) (Hai mươi tiếng.) Ồ, được rồi. Vậy thì tương tự như Hawaii. (Dạ.) Phải không? (Dạ.) Hai mươi tiếng là xa đó. Bao nhiêu tiếng đến Bangkok? Cũng vậy? Tương tự? Có lẽ 16? (Dạ mười sáu.) Ồ, được rồi. Mười sáu. (Mười sáu.) Ồ, đúng, từ giữa châu Âu. (Mười một tiếng.) (Mười.) Mười? (Mười, mười một tiếng đến Bangkok.) Trời ơi. Nghe như nơi nào cũng ở trên Mặt Trăng vậy. Tôi già quá rồi. Tôi không muốn đi đâu cả.

Được rồi. Hẹn gặp lại sau. Chúng ta đã nói về Hawaii. Không thể đến đó được nên chỉ chảy nước miếng thôi. Hẹn gặp lại quý vị. Quý vị giúp họ mang những thứ này… Cô thích chứ? Giờ thì đỡ hơn chưa? (Dạ. Không sao.) Này, đây là dành cho quý vị. (Xin cảm ơn Sư Phụ.) (Cảm ơn Sư Phụ.) Hẹn gặp lại. (Cảm ơn Sư Phụ.) (Hẹn gặp lại, Sư Phụ. Cảm ơn Sư Phụ.) Tôi sẽ xách túi của tôi, còn anh cầm cái này. Anh chụp đủ ảnh chưa? (Dạ rồi, thưa Sư Phụ.) Thật sao? Cả túi xách và mọi thứ nữa à? Thêm ảnh nữa. (Đẹp quá.) Tôi đã đi dạo một vòng rồi chưa? Ôi, các ngươi cứ “tắt ngúm” trước mặt ta như thế hoài. Ô, cái này mát quá, dùng khí đốt à? (Dạ.) Hay là dầu? (Khí đốt.) Ấm hơn hay cũng như nhau? (Dạ. Thực ra là...) Nhưng đây là sách của anh, hả? (Thực ra, trước khi con đến đây, một sư tỷ đã gửi cho con một bản. Con đoán có lẽ Sư Phụ cũng biết nó thuộc về Sư Phụ.) Anh không muốn giữ nó sao? (Dạ, là của Sư Phụ.)

Đi nói chuyện một chút đi, tôi đã chuẩn bị xong rồi. Hơi buồn một chút, tất cả là cho quý vị. (Tất cả là cho Trung tâm Hàn Quốc.) (Trung tâm Đại Hàn.) Người Đại Hàn? Tất cả đều là người Đại Hàn? (Dạ.) Vậy những người khác cũng có, phải không? (Dạ.) Không chỉ dành cho người Đại Hàn. (Dạ.) Tôi muốn ở bên quý vị mãi mãi và chúng ta luôn pha trò với nhau. Thực ra, tôi nghĩ quý vị nên vào trong đó. Không phải lượt của quý vị hay sao? Quý vị không quan tâm, đúng không? Quý vị nghe được từ chỗ này. Đúng không? (Dạ.) Quý vị nghe được à? (Dạ.) Được rồi, tốt, tốt. Mọi người ổn chứ? (Cảm ơn Sư Phụ.) Tôi thương quý vị. Quý vị chắc hẳn rất khiêm nhường mới ngồi dưới sàn như thế. Không sao chứ, đúng không? (Dạ.) Tôi không biết phải làm gì khác. Có lẽ một lát nữa, họ sẽ đổi chỗ lần nữa. Và nếu tôi cảm thấy ổn, tôi sẽ quay lại. Buổi tối cuối cùng của quý vị. Cảm ơn.

Giờ đến lượt quý vị vào trong chứ? (Dạ…) Được rồi. Tất cả mấy người này có thể vào cùng nhau, không sao cả, kiểu như… Không, nếu mấy người kia ra ngoài, tất cả quý vị có thể vào. Tôi nói thật, tôi nghĩ tất cả quý vị sẽ vào được hết ngay bây giờ. Bất kể là người nào, quốc tịch nào, chỉ cần mang theo… Nhớ đảm bảo tai nghe của quý vị hoạt động. Được chứ, mọi người? Thương, thương. Ở đây quý vị ăn gì? Ừm, ngon quá. Đây là cái gì vậy? Kim chi. Chà, gừng. Quý vị ăn đủ chưa? (Dạ rồi.) Giờ quý vị còn đói không? (Dạ không.) Không à? (Dạ đang hâm nóng.) (Tiếp tục hâm nóng thức ăn.) (Đang hâm nóng.) Ồ, hâm nóng, ồ, ngon quá. Vậy tôi sẽ đợi cho đến khi tất cả ăn xong. Ăn xong thì đợi bao lâu? Cứ nói với tôi khi nào quý vị sẵn sàng. Chỉ cần viết “sẵn sàng” rồi tôi sẽ đến.

Photo Caption: “Mang Sắc Màu Vào Thế Giới Của Bạn”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (8/8)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-05-23
2987 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-05-24
2727 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-05-25
2529 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-05-26
2460 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-05-27
2460 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-05-28
2229 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-05-29
2168 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-05-30
2055 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Lời Thánh Khải
2026-06-08
588 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-08
758 Lượt Xem
34:27

Tin Đáng Chú Ý

294 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-07
294 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-06-07
1020 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-07
568 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-07
968 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về